Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

Ông Đặng Thành Tâm: “Nợ của chúng tôi chưa tới 500 triệu USD ”

Ông Đặng Thành Tâm: "Nợ của chúng tôi chưa tới 500 triệu USD "

mua nhà,bán nhà


Kinh doanh Thứ Ba, 30/10/2012 - 15:51 Ông Đặng Thành Tâm: "Nợ của chúng tôi chưa tới 500 triệu USD " (Dân trí) - "Tổng nợ của chúng tôi (kể cả tập đoàn Tân Tạo của chị tôi) chưa tới 500 triệu USD trong khi tổng vốn điều lệ của chúng tôi gần 20.000 tỷ đồng. Tỷ lệ nợ chưa bằng 1 lần vốn điều lệ, an toàn hơn các doanh nghiệp khác" - ông Đặng Thành Tâm nói. >>  Ông Đặng Thành Tâm lại đi họp Quốc hội >>  Ông Đặng Thành Tâm vắng mặt cả kỳ họp Quốc hội >>  Đình chỉ chức chủ tịch HĐQT với ông Đặng Thành Tâm Trao đổi với báo chí bên hành lang Quốc hội hôm nay (30/10), trong ngày thứ 2 đi họp trở lại sau khi đã có đơn xin nghỉ cả kỳ trước đó, đại biểu Đặng Thành Tâm thẳng thắn trả lời về các vấn đề của doanh nghiệp mình. Dư luận vừa qua có rất nhiều thông tin, đồn thổi về việc doanh nghiệp của ông và gia đình gặp khó khăn lớn, có thể đổ vỡ, nợ xấu rất lớn. Thực hư việc này thế nào? Nhiều người nói chúng tôi nợ rất nhiều và việc này tôi nói rất công khai, tổng nợ của chúng tôi (kể cả tập đoàn Tân Tạo của chị tôi) ở tất cả các ngân hàng chưa tới 500 triệu USD (tương đương 10.000 tỷ đồng). Trong khi tổng vốn điều lệ cộng hết tất cả hai tập đoàn là gần 20.000 tỷ đồng. Theo thống kê, trung bình, các doanh nghiệp trên sàn hiện nay nợ trên vốn điều lệ là 2,2 lần trong khi chúng tôi chưa bằng 1 lần. Như vậy, đương nhiên, nợ của chúng tôi an toàn hơn. Việc ông Đặng Thành Tâm xin nghỉ rồi đột ngột đi họp lại khiến báo giới rất quan tâm (ảnh: Việt Hưng). Vậy khả năng trả khoản nợ tới 10.000 tỷ đồng này của ông và gia đình thế nào? Doanh nghiệp của chúng tôi thu hút đầu tư nước ngoài tới hơn 10% của cả nước. Trong khi tổng dự nợ của nền kinh tế Việt Nam là hơn 150 tỷ USD. Vậy nếu 100 đơn vị như chúng tôi mà nợ thì cũng chỉ đến 50 tỷ USD, có nghĩa bằng 1/3 tổng nợ vay của nền kinh tế. Xuất khẩu ở khu công nghiệp của chúng tôi là 5-7 tỷ USD, nói chính xác là 10% tổng xuất khẩu tổng cả nước. Nhưng cứ khiêm tốn cho là chỉ 5% đi. Nếu 100 công ty như thế thì cũng đã bằng 5 lần tổng kim ngạch xuất khẩu cả nước. Tổng nợ vay của chúng tôi có khi chỉ bằng tòa nhà xây ở trung tâm TPHCM trị giá mấy trăm triệu "đô" thôi. Vậy Ngân hàng nhà nước thanh tra liên quan đến sở hữu vốn của ông, dư luận đã xôn xao nhiều vấn đề. Ông có thể giải thích cụ thể việc này? Tôi xin phép không trả lời cái này.   Quan điểm của tôi là không phản đối, không buồn phiền khi người ta chê. Người ta càng chê nhiều thì mình càng tiếp thu. Vấn đề chúng tôi sợ duy nhất là nội tại của mình có yếu hay không. Nếu nội tại mình yếu thì người ta có khen giời mình cũng chết. Đương nhiên trong kinh tế khó khăn, doanh nghiệp nào cũng khó. Vấn đề là mình chia sẻ khó khăn như thế nào, phải nhìn nhận một cách chính xác thực trạng như thế nào thì mới xây dựng được đường đi, chứ đừng giấu diếm mình còn tốt lắm mà ngày mai lăn đùng ra ốm. Là đơn vị phát triển khu công nghiệp, các ông đang "mắc" vào điểm nghẽn vốn bất động sản? Nói khu công nghiệp là bất động sản không đúng. Đất đó là đất nhà máy, đất sản xuất. Ở Bắc Ninh, giá đền bù đất mới nhất là 500.000 đồng/m2, chúng tôi vẫn cho doanh nghiệp khác thuê 30-40 USD/m2. Nếu tính theo giá vốn mới nhất thì phải gấp đôi giá thành chúng tôi đưa ra. Đối với chúng tôi, thu hút đầu tư là quan trọng. Như ông nói thì dường như doanh nghiệp của ông và gia đình vẫn rất "mạnh khỏe". Năm 2013, ông và gia đình định hướng mở rộng sản xuất kinh doanh thế nào? Với tình hình này, tôi không dại gì mở rộng sản xuất kinh doanh.   Kế hoạch nhà nước xây dựng tăng trưởng kinh tế khoảng 5,5%, đi kèm với đó là một loạt các chỉ tiêu khác theo hướng thắt chặt hơn, trong đó có dòng tiền, tăng trưởng tín dụng, lạm phát. Và với chỉ tiêu như vậy, doanh nghiệp cần tự hiểu rằng năm 2013 tiếp tục khó khăn, cần liệu cơm gắp mắm, nếu không co cụm sản xuất thì thôi chứ mở rộng lúc này.   Về phần mình, trước mắt chúng tôi không mở rộng khu công nghiệp mà gia tăng tối đa các quỹ hiện tại, làm sao để thu hút doanh nghiệp nhiều hơn, thậm chí cho thuê giá rẻ hơn.   Cá nhân tôi thấy Chính phủ đặt chỉ tiêu tăng trưởng khoảng 5,5% cho năm sau như vậy quá thấp. Chỉ cần dòng vốn được khơi thông, sản xuất trở lại thì kinh tế Việt Nam năm sau ít nhất phải tăng 6%.   Đại biểu doanh nhân dáng vẻ mệt mỏi, sút cân nhiều so với kỳ họp trước (ảnh: Việt Hưng) Vậy với những lĩnh vực nhạy cảm như ngân hàng, ông và gia đình có dự định cơ cấu lại để có thể "rút chân" an toàn khỏi khu vực này? Đương nhiên, tôi cũng phải nói thật là ở Việt Nam, ai nghe đến ngân hàng cũng thích lắm. Tôi cũng thế thôi, cũng như mọi người, cứ "thấy ăn khoai thì vác mai đi đào". Có một thời kỳ mọi người đổ xô đi mua cổ phiếu ngân hàng mua cổ phiếu công ty chứng khoán nhưng giờ không ai dám tham gia nữa. Cả nền kinh tế giờ đang lĩnh hậu quả vì mù quáng lao theo như vậy. Tôi cũng thế thôi. Ở đây cũng không phải bỏ chạy mà là biết rõ thế mạnh của mình ở đâu để tập trung sức lực, còn lĩnh vực không biết thì tốt nhất sống chết thế nào cũng phải giải phóng, không thể đeo đuổi mãi. Đến nay, tôi và các cổ đông khác cùng tham gia với tôi không còn nắm giữ một xu cổ phiếu Ngân hàng Phương Tây. Với các ngân hàng khác, chúng tôi phải điều tiết lại, đắt hay rẻ cũng phải thoái vốn để tập trung cho sản xuất kinh doanh chính của mình.   Bài học chúng tôi tự rút ra cho mình là lĩnh vực gì mình hay nhất thì nên tập trung cho nó, dù nó có lời nhiều lời ít nhưng bao giờ cũng chắc ăn, vì mình kiểm soát được, mình biết được. Còn những lĩnh vực khác không hiểu thì không nên ham. Chẳng hạn đầu tư tài chính, mình không hiểu nên rót vốn xong cứ phải ngồi chết khô chờ ông khác. Để mình phải phụ thuộc người khác như vậy thì chẳng còn cái dại nào bằng. Như vậy là việc đầu tư vào ngân hàng của ông hoàn toàn thất bại? Tôi không kể ngân hàng, chỉ nói về việc đầu tư tài chính, chúng tôi không thành công, mà thẳng thắn nói là lỗ nặng. Tôi nói thật nếu không vướng vào ngân hàng, chúng tôi không khổ thế này đâu.   Thực sự tình hình hoạt động tại doanh nghiệp của ông hiện nay thế nào? Nói thế thôi, khu công nghiệp của tôi vẫn thu được, vẫn có lãi, nhà xưởng vẫn trả tiền đều đặn. Có một điều chúng tôi thấy tự hào, đó là suốt một năm qua không ngân hàng nào cho chúng tôi vay tiền, nhưng chúng tôi vẫn sống. Tất nhiên, nếu cứ tiếp tục thế này thì chưa biết nay mai sống chết thế nào.   Không phải là vì khó khăn, áp lực quá mà ông suy sụp, phải xin nghỉ họp Quốc hội sao?   Kinh tế khó khăn, ngân hàng không cho vay, rồi lại còn nhiều áp lực khác, không bệnh sao được.   Tôi không phải cố tỏ ra mình khỏe mạnh, không có vấn đề gì. Ốm thì xin nghỉ, đến khi có thể bò về được thì cố mà bò về để đi họp. Râu tóc tôi dài ra, bạc đi, thì có gì đáng xấu hổ, vì bác sĩ yêu cầu phải để như thế để họ theo dõi bệnh tình của tôi. Sợ nhất là bị chết, chứ trông xấu tí có gì đáng lo. Xin cảm ơn ông! P.Thảo (ghi) Nguồn :http://dantri.com.vn/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét